• LÁ THƯ BỐ GỬI CON TRAI 28 TUỔI

    Có những khuyết điểm, sẽ là tử huyệt đối với một người đàn ông. Nếu con không nhanh chóng sửa đổi, chỉ lo ngại, con sẽ bị cả thế giới này quay lưng và cuộc đời con sẽ chìm đắm trong thất bại và cô độc. Gánh nặng tuổi 30 sẽ không còn đáng sợ như con nghĩ, nếu con bắt đầu ngừng so sánh bản thân mình, đặt mình trên thang đo thành công của người khác, và tự thiết lập những cột mốc thành đạt của riêng mình.

     
    Con trai!
     
    Năm nay con đã 28 tuổi, chỉ 2 năm nữa thôi con sẽ bước chân vào ngưỡng cửa mới của cuộc đời. Người ta vẫn nói "đàn ông 30", để ám chỉ dấu mốc bản lề đóng - mở một giai đoạn mới trong đời phái mạnh. Chạm ngưỡng 30, người ta thường bắt đầu có những thay đổi về mặt suy nghĩ, chín chắn hơn, tự lập hơn và dần tạo dựng được một số thành tựu nhất định cho riêng mình. Nhưng, tất cả những thay đổi đó, cần được chạy đà, tạo dựng từ nhiều năm trước đó.
     
    Thi thoảng con than thở với bố, rằng con sắp 30 tuổi mà sự nghiệp chưa ổn định, chưa theo đuổi được đam mê, trong tay chưa có gì, cuộc đời vẫn mãi lông bông nay đây mai đó... Thú thật, bố mừng, vì nhìn thấy con đã biết trăn trở, lo âu. Nhưng mỗi đêm, nhìn con vùi mình vào điện tử, loay hoay với công việc con thật sự không dành toàn tâm toàn ý cho nó, bố chỉ biết thở dài. Quả là từ "nói" đến "làm" là một quãng đường xa thật xa.
     
    1) Người đàn ông 28 tuổi - ở cái tuổi trưởng thành này, sẽ chẳng bao giờ tìm cách đổ lỗi cho người khác!
     
    Con đổ lỗi cho tắc đường, kẹt xe... khiến con tới trễ 2 phút; con đổ lỗi cho người bạn đồng nghiệp bỏ qua một chi tiết quan trọng trong bản báo cáo... Con biết không, mẹ và bố đã nhìn nhau. Buồn bã.
     
    Con nghĩ mà xem, một người đàn ông trưởng thành, khi mắc sai lầm, luôn tìm cách đổ lỗi cho hoàn cảnh hay đổ lỗi cho người khác. Rõ ràng, đây là kiểu đàn ông không có can đảm và bản lĩnh để đối mặt với khó khăn. Cứ mãi như con nít như thế, nhìn nhận vấn đề kém như thế, cả đời con sẽ phải sống trong tủi nhục.
     
    2) Đàn ông 28 tuổi, ai lại ngồi lê đôi mách bao giờ?
     
    Trong cuộc chuyện trò, các con hay bình luận về một người thứ ba tên Tuấn nào đó với giọng điệu bỉ bai và những câu chuyện mang đậm màu sắc suy diễn, cợt nhả.
    Con biết không, người đàn bà có tính đàn ông được gọi là mạnh mẽ. Còn người đàn ông có tính đàn bà, đó gọi là sai trái. Trên cuộc đời này không ai hoàn hảo, cũng chẳng ai dám tự khẳng định rằng mình không sai lầm, biết đâu đến một ngày nào đó, ở sau lưng con, người khác cũng đưa con lên bàn cân để mổ xẻ như vậy. Điều quan trọng là con tự nhìn lại bản thân mình, và tự khắc phục được những khuyết điểm của bản thân. Đó là cách duy nhất giúp con tiến bộ.
     
    3) 28 tuổi, không phải 8 tuổi, vậy tại sao con hoảng loạn khi gặp khó khăn?
     
    28 năm qua, nhưng chỉ một lần duy nhất bố thấy con chăm chỉ đột xuất, đó là khi con thức đêm, mất ăn mất ngủ đúng nghĩa để hoàn thành đồ án tốt nghiệp vì sợ treo bằng như bạn bè con.
     
    Cảm xúc của bố lúc đấy không biết nên vui vì thấy con chăm chỉ, hay buồn vì thấy đầu óc tổ chức, làm việc của con "rối như canh hẹ" nữa. Khi đồ án của con bị giáo sư hướng dẫn phê bình, con hoảng loạn, gọi điện cầu cứu hết người này tới người khác. Đó mới là trường đại học, sau này ra trường đời, còn nhiều thứ khó khăn hơn thì sao? Người đàn ông biết cách giữ bình tĩnh đối mặt với khó khăn mới là người bản lĩnh. Còn kiểu người khi gặp thử thách đã trở nên hoảng loạn, cầu cứu bốn phương tám hướng thì không đáng mặt nam nhi.
     
    4) 28 tuổi, không lo rèn thực lực, chỉ lo nịnh nọt cấp trên - sai quá rồi con ạ!
     
    Cả đời bố chưa bao giờ phải luồn cúi một ai, bởi bố tin vào thực lực của mình. Tết là cái mùa con như người mất trí. Bữa ăn nào con cũng hỏi mẹ nên mua quà gì, nên đi lễ Tết sếp như thế nào. Con kể, con thăm dò đồng nghiệp này tặng sếp chai rượu ngoại, thì con cũng không thể kém cạnh, nhất định phải tặng sếp món quà to hơn. Bố tự hỏi, cứ theo suy nghĩ ấy của con, cuộc rượt đuổi ấy khi nào sẽ kết thúc?
     
    Bố không bài xích chuyện lễ Tết, thăm hỏi lãnh đạo, nhưng điều quan trọng nhất là tấm lòng, là sự chân thành, tôn kính dành cho người quản lý. Nhưng, con đã biến nó thành cuộc chạy đua với những món quà vượt quá khả năng chi trả của con. Năm nào con cũng vay mẹ mười mấy, hai mươi triệu đồng.
     
    Đây là cách làm của những người không có thực lực. Nếu thật sự có bản lĩnh và tài năng, con sẽ không phải xu nịnh hay o bế bất cứ ai. Người đàn ông tự đi lên bằng khả năng của mình mới thật sự là người đáng tin cậy.
     
    -----------
    Con trai!
     
    Bố không quá kỳ vọng và ép buộc con phải có tuổi 30 thật thăng hoa với nhiều thành tựu. Nhưng 30 tuổi, nhất định con phải biết rõ niềm đam mê nở rộ chín mùi của mình là gì, để những chặng đường về sau không lạc lối, hoang mang. Con thử vạch ra cho mình những gạch đầu dòng như bố, xem con đã đạt được bao nhiêu và định phấn đấu thế nào trong dấu mốc quan trọng sắp tới:
     
    1. Sự nghiệp ổn định
     
    Sự nghiệp là hướng đi dài hơi của con chứ không phải chỉ đơn thuần là những công việc phù du trong thoáng chốc. Nếu vẫn chưa xác định được mục tiêu phát triển của bản thân trước 30 tuổi, con sẽ rất dễ lạc lối suốt cả quãng đường sau này.
     
    Vậy nên, hãy xác định đường đi ổn định cho sự nghiệp bản thân, dù thời thế thế nào thì con vẫn có thể xoay chuyển để thích nghi tức thời. Dĩ nhiên con sẽ phải đánh đổi và vấp ngã rất nhiều trước khi tìm ra "ánh sáng chân lí" của sự nghiệp, thế nhưng tất cả đều là động lực thúc đẩy con dấn thân vào mọi trải nghiệm để tìm hiểu chính bản thân mình.
     
    Thay vì chơi game giết thời gian, con hãy thử làm những điều con thích lúc thời thơ bé, như viết phần mềm... Bố thấy ý tưởng ấy không tệ. Con nhớ nhé, con làm gì cũng được, miễn là dốc sức và tất nhiên không vi phạm pháp luật.
     
    2. Khoản tiết kiệm cá nhân
     
    Con không cần thu nhập 8 chữ số để có một tài khoản ngân hàng thật oách. Có thể thu nhập của con chỉ ở mức tương đối, nhưng đến 30 tuổi, con vẫn tự tin nói rằng bản thân đã có một khoản tiết kiệm cho riêng mình. Đó mới là điều quan trọng nhất. Hãy bắt đầu phân chia các khoản thu chi và có thể đầu tư tài chính dựa trên nguồn thu của mình một cách hợp lí.
     
    Sau khi đã lên kế hoạch cho ngân sách trong tháng, con có thể dành ra một khoản dư dả để gửi tiết kiệm cho tương lai. Dù có bất trắc nào xảy ra, con vẫn hoàn toàn nhẹ nhõm vì đã có một khoản tài chính "chống lưng" cho mình trong giai đoạn khủng hoảng này.
     
    Đây là lời nhắc nhở nghiêm túc bố gửi tới con. Đàn ông 28 - 30, chẳng ai lại suốt ngày ngửa tay xin tiền mẹ mỗi dịp Tết đến bao giờ. Kì cục và kém cỏi lắm!
     
    3. Một gia đình ấm áp
     
    Mấy lần về quê giỗ họ, các cô bác hỏi bố rằng "Thằng Q bao giờ lấy vợ", bố mẹ chỉ cười trừ. Kết hôn là chuyện trọng đại của đời người, bố mẹ không muốn giục giã, gây sức ép với con. Mọi thứ hãy cứ để thuận theo trái tim. Con bảo, con cần ổn định kinh tế trước khi lập gia đình. Điều này không sai, nhưng xét về mặt nào đó có vẻ chưa thỏa đáng.
     
    Người ta thường hay nói rằng: "An cư lập nghiệp". Độ tuổi 30 là dấu mốc của sự trưởng thành và bình ổn. Vì thế, một mái nhà chính là minh chứng rõ ràng nhất của sự ổn định trong độ tuổi này. Tuổi 30 là thời điểm thích hợp nhất để con suy nghĩ về chuyện lập gia đình, không quá sớm cũng chẳng quá muộn.
     
    Khi đã xây dựng một mái nhà, con sẽ bắt đầu suy nghĩ chín chắn hơn và lập kế hoạch để đảm bảo cho cuộc sống tương lai của gia đình con. Nhờ như thế, mọi bước đi của con về sau đều sẽ vững vàng và chắc chắn hơn.
     
    4. Đam mê của riêng mình
     
    30 tuổi, con cần phải thật sự biết mình muốn gì và thích gì? Đôi khi công việc của con không nhất thiết phải là đam mê từ lâu con ấp ủ. Nhưng không thể vì lý do này mà con từ bỏ đam mê của mình. Ban ngày con là nhân viên văn phòng, tối đến con cũng có thể là một bartender, vũ công, hoặc một coder... Cái này, bố đã nói ở trên rồi đấy con.
     
    Khi sự nghiệp đã bước đầu đi vào thế ổn định và cân bằng ở tuổi 30, đó cũng là lúc con nên chinh phục những đam mê còn bỏ ngỏ của mình. Không bao giờ là quá muộn để tìm kiếm và nuôi dưỡng ước mơ. Nếu 30 tuổi mà con vẫn chưa thể nắm giữ điều mình thích, sẽ rất khó để con có thể đạt được trong tương lai sau này.
     
    5. Các mối quan hệ bền vững
     
    Những mối quan hệ nhất thời hoặc mang tính chất xã giao thường không giúp con mở rộng cầu nối của mình đến với mọi người. Hãy cố gắng tập cách giao tiếp và duy trì những mối quan hệ xã hội ở mức bền vững khi đã 30. Chúng ta đang sống trong "thời đại kết nối". Chính thế, bố tự hỏi những người bạn con buôn chuyện lúc tối ấy, liệu có xả thân, sẵn lòng giúp đỡ con khi con gặp khó khăn không, hay chỉ a dua, a còng buôn nước bọt cùng con những câu chuyện vô thưởng vô phạt?
     
    Con hãy nhớ, việc đầu tư mở rộng để xây dựng và phát triển mạng lưới bạn bè đáng tin cậy, sẽ giúp con có được những hậu thuẫn vững chắc, những người bạn thân thiết luôn sẵn sàng giúp đỡ con khi cần và ngược lại, luôn được bạn giúp đỡ khi có cơ hội. Mối quan hệ tốt đẹp chính là bước đệm để con đi đến thành công. Con nhớ chú Cẩn, chú Phú bạn của bố chứ? Các bố ít khi nhậu nhẹt, tụ tập rượu chè... nhưng khi công việc kinh doanh của công ty bố gặp khó khăn, chính các chú là những người đầu tiên giúp đỡ bố một cách vô tư và ấm áp nhất.
     
    Con trai của bố!
     
    Tất cả những "thành tựu" trên chỉ đến khi con thật sự hành động và nỗ lực để đạt được. Khủng hoảng ở tuổi 30 không phải là điều dễ dàng để giải quyết. Thế nhưng, con hoàn toàn có thể vạch ra mục tiêu kiên định cho chính mình và theo đuổi những điều con đang mong muốn.
     
    Gánh nặng tuổi 30 sẽ không còn đáng sợ như con nghĩ, nếu con bắt đầu ngừng so sánh bản thân mình, đặt mình trên thang đo thành công của người khác, và tự thiết lập những cột mốc thành đạt của riêng mình. Chỉ khi ấy, con mới thật sự nắm giữ những điều con mong ước ở năm 30. Và hãy chạy đà, chạy hết tốc lực, chuẩn bị những tiền đề cho đời mình thật tốt ở những năm tiền 30, con trai nhé!
     
     
    Hãy nhớ, ở đời có 4 kiểu người:
     
    1. Nhận thức, tư duy và hành động bằng trải nghiệm sống của bản thân nên không thấy được gì trên bức tranh cuộc sống. Top này cực bảo thủ, không dám chấp nhận sự thiếu hiểu biết, yếu kém của bản thân.
     
    2. Chỉ đứng trên sách vở. Có học hỏi nhưng chưa tạo được nhiều kết quả, nên tầm nhìn chỉ mới chạm tới biên. Nhóm này dễ có xu hướng thành "lợn tri thức" vì nói được, nhưng làm không được, lại không chịu hành động.
     
    3. Chỉ đứng trên tiền. Nhiều tiền quá nhưng không đọc, không chịu học hỏi nên kết cục là tầm nhìn xa vời, chỉ thấy biên trên, dễ sinh ra bản tính khinh thường người khác.
     
    4. Vừa đứng trên tiền, vừa chịu học hỏi, tầm nhìn xa vì nhìn thấy trọn cả đất cả trời. Nhóm này tiền và học hỏi đặt ngang nhau, nên ở đời thường được nể trọng!
     
    Thật may, cuộc sống cũng rất công bằng nhất là với người có khao khát phát triển bản thân đủ lớn, dù đang tầm 1 cũng hoàn toàn có thể ở tầm 4.
    ____
    Trí Thức Trẻ & HBR

    Emanvietnam

    Ngày đăng: 10-05-2021 570 lượt xem