• 6 ĐIỀU ĐẠI KỴ CẦN PHẢI TRÁNH TRONG CUỘC SỐNG RÚT RA TỪ TAM QUỐC

    Kim Dung đã từng nói: “Nhân vật và sự kiện lịch sử phải đặt vào trong hoàn cảnh lịch sử khi đó để xem. Quan điểm chính trị, ý thức xã hội luôn luôn thay đổi nhưng nhân tính lại biến động vô cùng nhỏ”. Suy cho cùng đó lại là thế đạo lòng người. Hậu thế cần phải tránh, bởi nếu phạm phải một hậu quả sẽ khôn lường.

    1. HỮU DŨNG VÔ MƯU - VÌ LỢI QUÊN NGHĨA

    Lã Bố là người hữu dũng vô mưu, tuy dũng mãnh như hổ nhưng lại không có chiến lược anh minh, hay khôn lanh xảo quyệt, trong mắt chỉ có chữ “lợi”. Từ cổ chí kim những người như vậy thường không ai có thể ngóc đầu lên được.

    Vì chữ "Lợi" mà Lã Bố giết nghĩa phụ Đinh Nguyên, lại giết tiếp nghĩa phụ Đổng Trác. Sau đó lại chuyển sang đầu quân cho Viên Thuật, Trương Dương, Viên Thiệu, Tào Tháo. Một đời 6 lần đổi chủ, bị gọi là gia nô ba họ.

    Trước khi lọt vô kế của Tào Tháo bị Tào xử tội chết, hắn đã từ chối nói giúp Lưu Bị theo lời hứa, vì nghĩ Lưu Bị phản bội và chửi mắng Lưu Bị.

    Có lẽ phải đến lúc chết Lã Bố mới thực sự hiểu nỗi đáng sợ của kẻ bất tín.

    Khổng Tử nói “Nhân vô tín bất lập, nghiệp vô tín bất hưng”.

    Thành tín không chỉ là một phẩm hạnh mà còn là một kiểu trách nhiệm. 

     

    2. TRÍ NHỎ MÀ MƯU LỚN, KHÔNG KHAM NỔI TRÁCH NHIỆM

    Trong 18 lộ chư hầu khởi binh, Tôn Kiên là tiên phong dẫn quân thảo phạt đến cùng. Viên Thuật phụ trách tổng hậu cần liên quân. Nhưng hắn lại lo sợ thuộc hạ Tôn Kiên thắng lớn, cố ý  trì hoãn cung cấp lương thảo, một tay châm ngòi khiến liên quân tan rã.

    Tôn Sách mang theo Ngọc Tỷ truyền quốc nương nhờ Viên Thuật, Viên Thuật có được Ngọc Tỷ không suy nghĩ gì tự mình xưng đế, trong khi thế lực không bằng Tào Tháo, nên biến mình trở thành cái đích của trăm mũi tên.

    Thực ra dựa vào gia cảnh và thế lực của mình, nếu như Viên Thuật có thể dốc lòng quản lý, chiêu hiền nạp sỹ, cũng có thể làm nên sự nghiệp lớn. Thế nhưng hắn lại xa hoa dâm đãng, hậu cung phi tần ba nghìn người, ai ai cũng ăn trắng mặc trơn, trong khi đó binh sỹ dưới trướng và bách tính cai quản lại phải ăn đói mặc rét.

    Vậy nên khi chư hầu đánh phạt liền rơi vào kết cục chúng bạn xa lánh, tức hộc máu mà chết.

    Là người phải biết liệu sức mà làm, trí nhỏ mà mưu lớn, không kham nổi trách nhiệm cuối cùng chỉ còn nước diệt thân.

    3. ĐỪNG KIÊU NGẠO TỰ MÃN, KHÔNG COI AI RA GÌ

    “Hổ nữ sao có thể gả cho khuyển tử”, người nói ra lời này không phải ai khác chính là Quan Vũ. Khiến Tôn Quyền quân vương một nước mất hết thể diện, Quan Vũ đồng thời tự ươm mầm hoạ đánh mất Mạch Thành.

    Từ tác phong thường ngày của Quan Vũ có thể thấy ông là một người tự tin cực độ, cũng là người vô cùng tự phụ. Tự tin trảm Hoa Hùng, qua ngũ quan trảm lục tướng, giết Nhan Lương, trảm Văn Sửu…gần như tất cả những đối thủ đã gặp Quan Vũ đều nắm chắc phần thắng trong tay, bị ông dè bỉu và khinh thường.

    Lão Xá từng nói rằng “Kiêu ngạo tự mãn là một cái bẫy đáng sợ của chúng ta, nhưng cái bẫy đó lại là do chính chúng ta tự tay tạo ra”.

    Quan Vũ cậy tài khinh người, không nể mặt ai chút nào. Điều này không chỉ khiến Quan Vũ bị Tôn Quyền báo thù tư, một chữ “trảm” không chút nương tình quyết định số mệnh của Quan Vũ.

    Khi trong mắt bạn có người khác thì trong tâm bạn ắt có đường, tương lai ắt sẽ sáng.

    4. ĐỨC KHÔNG XỨNG VỊ, TẤT CÓ TAI ƯƠNG

    Đổng Trác được mô tả là một tướng bất tài về quân sự, tham lam, tàn bạo và háo sắc.

    Thông thường con người ta sau khi có được quyền lực, rất dễ bành trướng, chỉ cần không để ý chút là phần ác trong nhân tính con người liền bộc lộ rõ rệt. Đổng Trác dĩ nhiên không phải ngoại lệ.

    Hắn giết tiểu Hoàng đế Lưu Biện, lập Lưu Hiệp làm Hán Nam Đế, một tay che trời. Sau đó chiếm đoạt hậu cung, hoang dâm vô độ. Tất cả những người đưa ra ý kiến phản đối, đều bị Đổng Trác cho là loạn thần tặc tử, mặc ý tàn sát.

    Sau 18 lộ chư hầu nổi dậy chống lại, Đổng Trác bị nghĩa tử Lã Bố giết. Thông tin về cái chết của Đổng Trác khiến binh sỹ hô vang vạn tuế, bách tính múa hát tưng bừng, rất nhiều người đổi châu báu lấy rượu thịt để ăn mừng.

    Đúng như những gì mà cổ nhân đã nói “người được lòng dân ắt có được thiên hạ”, nhưng Đổng Trác thì không. Nhân phẩm của Đổng Trác quyết định vận mệnh của hắn.

    Kinh dịch có câu: “Khôn mang trọng trách của đất, người quân tử lấy đức dày để nâng đỡ vạn vật”.

    Đức hậu mới có thể chuyên chở vạn vật, người bạc đức khó nhích nổi nửa bước.

    5. YẾU ĐÒI RA GIÓ, TỰ CHO MÌNH LÀ ĐÚNG

    Người túc trí đa mưu như Gia Cát Lượng cũng đã từng vì một người mà suýt hủy hoại danh tiếng cả đời của mình. Người đó chính là Mã Tắc.

    Do trong chiến dịch đóng đô Tây Nam, Mã Tắc đưa ra kế “công tâm là thượng sách” được Gia Cát Lượng đặc cách cất nhắc, thậm chí Gia Cát Lượng còn có ý bồi dưỡng Mã Tắc trở thành người thừa kế của mình.

    Đặc ân từ trên trời rơi xuống khiến Mã Tắc đánh mất tâm trí, thậm chí còn có ảo giác Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý chẳng là cái thá gì. Vậy nên mới có đoạn điển cố nổi tiếng “Gia Cát Lượng gạt nước mắt chém Mã Tắc”.

    “Giai Đình tuy nhỏ nhưng can hệ lại lớn. Nếu đánh mất Giai Đình, đại quân của chúng ta sẽ gặp nguy hiểm. Ngươi tuy thâm thông mưu kế nhưng Giai Đình là nơi phòng thủ cực khó, lại nhìn không ra”.

    Mã Tắc xem đó thành sự coi thường mình. Vậy nên mới bất chấp tất cả hạ quân lệnh, lập lời thề không thành công thì sẽ xả thân. Gia Cát Lượng đành duyệt cho Mã Tắc đi dưới sự băn khoăn, đồng thời phái cử Vương Bình và Ngụy Diên hỗ trợ bên cạnh.

    Và kết quả chúng ta đều thấy, Mã Tắc không những khinh địch một cách mù quáng mà còn không nghe ý kiến của người khác. Còn tự ý thay đổi phương án tác chiến, cuối cùng hại chết ba quân bỏ mạng một cách vô ích.

    Người yếu mà đòi gánh trọng trách lớn ắt sẽ có ngày gục ngã”.

    Hiển nhiên Gia Cát Lượng vô cùng hiểu rõ năng lực của Mã Tắc, mặc dù có chút tư chất về mưu lược nhưng còn xa mới có thể đảm đương trọng trách một mình.

    Không tự lượng sức mình, hậu quả sẽ trầm trọng tới mức đánh đổi cả tính mệnh.

    6. KHÔNG KIỀM CHẾ ĐƯỢC CẢM XÚC, TỨC GIẬN VÔ CỚ

    Trương Phi uy mãnh chính là một ví dụ sống. Tính cách nóng nảy lại trở thành số mệnh khó vượt qua.

    nóng nảy đánh Đốc Bưu khiến 3 huynh đệ vừa mới ổn định lại phải lưu vong thiên hạ.

    nóng nảy đánh Tào Báo nhạc phụ của Lã Bố, khiến Lã Bố từ thế bị động trở thành chủ động chiếm mất Từ Châu, vô cớ đánh mất cơ hội tốt để phát triển.

    nóng nải khi nghe tin Quan Vũ bị giết, Trương Phi phẫn nộ nóng lòng muốn báo thù nên sắp xếp cho hai thuộc hạ của mình là Phạm Cương, Trương Đạt một nhiệm vụ không khả thi, nên bị tạo phản. Ông kết thúc trong sự uất ức, khiến nhiều người phải thổn thức sụt sùi.

    Ra lệnh “Trong vòng 3 ngày phải gấp rút chuẩn bị cờ trắng giáp trắng, khởi quân phạt Ngô nếu không sẽ bị trừng trị theo quân lệnh”. Phạm Cương, Trương Đạt chỉ biện minh đôi câu liền bị đánh đập dã man. Cuối cùng Phạm Cương, Trương Đạt không thể chịu nhẫn nhịn, nhân lúc Trương Phi say rượu ngủ say đã sát hại cắt lấy thủ cấp của Trương Phi chạy trốn sang Ngô xin hàng Tôn Quyền.

    Điều hạ lưu nhất trên thế gian này không gì bằng mang vẻ mặt tức giận cho người khác xem, điều này còn khó chịu hơn cả việc bị chửi đánh. Hồ Thích nói.

    Không có ai sinh ra vốn đã tự kiềm chế được cảm xúc của mình. Chỉ có những người thông minh có trí tuệ thực sự mới luôn luôn nhắc nhở mình không được chết trong sự xấu tính. 

    Tính cách phải tốt thì phước đức mới bủa vây lấy bạn.

     

    Theo Trí thức trẻ

    Ngày đăng: 11-11-2022 140 lượt xem